Vì sao một bác sĩ như tôi lại đi học công nghệ — và người đã cầm tay chỉ đường

Câu chuyện thật của một bác sĩ sản phụ khoa bước ra khỏi phòng khám, học làm chủ công cụ AI để lan tỏa kiến thức và lời tri ân người đồng đội đã đồng hành.

Read more: Vì sao một bác sĩ như tôi lại đi học công nghệ — và người đã cầm tay chỉ đường

Có một sự thật tôi nhận ra sau mười sáu năm làm bác sĩ: dù yêu nghề đến mấy, tôi cũng chỉ có hai bàn tay và hai mươi tư giờ mỗi ngày.

Mỗi ngày trong phòng khám, tôi giải thích đi giải thích lại cùng một điều cho từng người phụ nữ — về thai kỳ, về cách chăm sóc cơ thể, về tuổi tiền mãn kinh. Và tôi cứ nghĩ mãi một câu: giá như mình nói thật rõ chỉ một lần thôi, mà hàng nghìn phụ nữ cùng nghe được, thì hay biết mấy. Nhưng làm sao một bác sĩ quen với ống nghe và bệnh án lại biết cách bước ra thế giới của công nghệ, của nội dung, của trí tuệ nhân tạo?

Đó là lúc tôi hiểu: muốn giúp được nhiều người hơn, tôi phải học lại từ đầu một thứ hoàn toàn xa lạ với ngành y.

Khi bác sĩ trở thành học trò

Tôi bắt đầu bước vào những hành trình học mà trước đây tôi chưa từng nghĩ mình sẽ tham gia — ở Eagle Camp, rồi ở IPS. Ở đó tôi gặp những con người đang xây dựng sự nghiệp bằng tri thức và sự tử tế, và tôi nhận ra thế giới ngoài phòng khám rộng lớn đến nhường nào.

Nhưng thành thật mà nói, những ngày đầu tôi khá chật vật. Công nghệ, các công cụ số, và nhất là trí tuệ nhân tạo (AI) như Claude — với một người quen cầm dao mổ hơn cầm chuột như tôi — là cả một ngôn ngữ mới. Tôi từng nghĩ mình đã quá tuổi, quá bận, và “chuyện đó không dành cho bác sĩ”.

Người đã kéo tôi qua giai đoạn chông chênh ấy là chị Hồng Nhung Lapari — người tôi trân trọng gọi là đồng đội.

Người cầm tay chỉ đường

Chị Hồng Nhung là một người phụ nữ mà càng tiếp xúc tôi càng nể. Trước khi trở thành doanh nhân và sáng lập thương hiệu riêng, chị đã có mười một năm làm tiếp viên hàng không — một hành trình chuyển mình không hề dễ dàng. Điều khiến tôi quý chị là chị chọn con đường đồng hành cùng phụ nữ hiện đại: giúp những người phụ nữ như tôi sống độc lập, tự tin và khỏe từ thân đến tâm.

Với tôi, chị làm đúng như vậy. Chị kiên nhẫn dạy tôi những điều cơ bản nhất để làm chủ AI — từ cách “ra lệnh” cho công cụ, cách biến mười sáu năm kiến thức y khoa trong đầu mình thành những bài viết mà người chưa từng học y cũng đọc hiểu, đến cách để một bác sĩ có thể tự vận hành trang blog của riêng mình. Những thứ nghe thì nhỏ, nhưng với tôi là cả một cánh cửa. Chị không làm thay tôi; chị dạy tôi cách tự làm — và đó mới là món quà lớn nhất.

Nếu bạn tò mò về hành trình của chị, bạn có thể đọc câu chuyện của chị ấy tại đây.

Thứ tôi học được không chỉ là công cụ

Nhờ những gì chị chỉ, tôi dần làm được điều mình từng nghĩ là bất khả: đưa kiến thức của mình ra khỏi bốn bức tường phòng khám, đến với nhiều phụ nữ hơn tôi từng dám mơ. Cũng như trong nghề y tôi tin “phòng bệnh hơn chữa bệnh”, tôi nhận ra trong hành trình phát triển bản thân cũng vậy, chủ động học cái mới, dù muộn, luôn hơn là đứng yên.

Nhưng điều quý nhất tôi học được từ chị không phải một thao tác kỹ thuật nào cả. Đó là niềm tin rằng một người phụ nữ, ở bất kỳ độ tuổi hay xuất phát điểm nào, đều có thể học, có thể lớn lên, và có thể tự đứng vững trên đôi chân mình. Tôi từng là bà mẹ soi gương không nhận ra chính mình; nay tôi là người phụ nữ dám bước ra ánh sáng. Một phần của sự thay đổi ấy có dấu tay của chị.

Lời cảm ơn, và lời gửi bạn

Tôi viết những dòng này trước hết như một lời cảm ơn chân thành gửi chị Hồng Nhung. Và sau đó, như một lời nhắn tới bạn, người phụ nữ đang đọc: nếu bạn cũng đang loay hoay muốn thay đổi mà chưa biết bắt đầu từ đâu, hãy tin rằng bạn không cần đi một mình. Đôi khi tất cả những gì ta cần là một người đồng đội đủ tử tế để cầm tay chỉ đường.

Tôi là bác sĩ Mai Phương. Cảm ơn bạn đã đọc đến đây và mong bạn cũng tìm được người đồng hành của riêng mình.

Đọc thêm: Phạm Thành Long, người thầy thay đổi hành trình cuộc đời của tôi

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *