Hiếm muộn phổ biến hơn bạn nghĩ: bạn không hề đơn độc

Hiếm muộn phổ biến hơn bạn nghĩ: bạn không hề đơn độc

“Bác ơi, chắc tại em…” – nỗi cô đơn mà hầu như ai mong con cũng từng mang

Một buổi chiều cuối tuần, có bạn nữ ngồi trước mặt tôi, hai bàn tay đan vào nhau, siết chặt đến trắng cả đốt. Bạn cúi nhìn xuống sàn rất lâu. Mãi mới nói, giọng nhỏ như sợ chính mình nghe thấy: “Bác ơi, chắc tại em…”

Câu nói bỏ lửng ở đó. Nhưng tôi hiểu trọn vẹn phần còn lại. Vì 16 năm làm nghề, tôi nghe câu ấy nhiều đến mức không đếm nổi. Và lần nào tim tôi cũng thắt lại một chút.

Tôi viết những dòng này cho bạn. Người đang lặng lẽ ôm trong lòng những nỗi sợ mà có khi chẳng dám nói với ai, kể cả người nằm cạnh mình mỗi đêm.

Bạn sợ đây là lỗi của mình. Tôi xin nói thẳng, từ chỗ một người đã ngồi cạnh rất nhiều cặp vợ chồng: chuyện chưa có con rất hiếm khi là lỗi của riêng một người. Cơ thể con người phức tạp lắm. Để một em bé đến được với thế giới này, cần nhiều mảnh ghép cùng khớp vào nhau, đúng lúc.

Bạn sợ mình kỳ lạ. Sợ rằng ai cũng dễ, chỉ riêng mình là không. Thật ra, chuyện mong con mãi chưa được phổ biến hơn bạn tưởng rất nhiều. Bạn không thấy, chỉ vì người ta thường giữ nó cho riêng mình thôi.

Bạn sợ không kịp, sợ thời gian cứ trôi qua kẽ tay. Nỗi lo đó chính đáng, tôi không gạt đi đâu. Nhưng phần lớn trường hợp vẫn còn thời gian, vẫn còn nhiều hướng đi, miễn là mình hiểu đúng và bước đúng.

Bạn sợ bị đổ lỗi. Từ chính mình, và đôi khi từ những người xung quanh. Ở đây, trong những dòng này, sẽ không ai phán xét bạn.

Nếu sau đoạn này bạn chỉ mang theo được một điều, tôi mong đó là một câu thôi: bạn không hề cô đơn. Thật sự, không hề.

Sự thật ít ai nói: hiếm muộn thực ra khá thường gặp

Để tôi kể bạn nghe điều tôi thấy mỗi ngày, sau cánh cửa phòng khám.

Trong 16 năm khám sản phụ khoa, tôi gặp chuyện mong con khó hơn nhiều người vẫn tưởng. Khá thường gặp. Cặp mới cưới đôi ba năm. Người đã có một bé rồi mà mãi chẳng đậu bé thứ hai. Người ngoài ba mươi mới lập gia đình. Cả những bạn còn trẻ măng, khỏe mạnh, ăn uống điều độ, vậy mà vẫn phải chờ.

Hiếm muộn không nhìn mặt ai để chọn. Nó không chừa người hiền lành, không tránh người chăm chút bản thân kỹ lưỡng, và càng không phải hình phạt cho bất cứ điều gì bạn từng làm.

Vậy mà sao ai cũng thấy như chỉ mình mình khổ?

Tôi nghĩ là vì chuyện này riêng tư quá đỗi. Mong con là chuyện trong nhà, có khi chỉ hai vợ chồng biết với nhau. Người ta lặng lẽ chịu. Đi khám cũng giấu, uống thuốc cũng giấu, khóc thì khóc một mình trong nhà tắm rồi lau mặt bước ra như chưa có chuyện gì.

Còn tin vui thì ngược lại. Ai có thai cũng muốn khoe, đăng lên mạng, gửi tấm ảnh siêu âm vào nhóm gia đình. Bạn cầm điện thoại lướt, và thấy toàn niềm vui của người khác. Cái bạn không thấy được, là bao nhiêu người cũng đang lặng lẽ đợi chờ y như bạn lúc này. Chỉ là họ chưa nói ra thôi.

Nên cảm giác cô đơn ấy là thật. Có điều, sự thật nằm phía sau nó lại không giống như bạn đang nghĩ đâu. Và bước đầu tiên để bớt hoang mang, là hiểu cho đúng: thế nào mới thật sự gọi là hiếm muộn.

Thế nào mới gọi là hiếm muộn? Đừng vội hoảng sau vài tháng

Có một điều tôi muốn nói rõ với bạn ngay từ đầu, vì chỉ riêng nó thôi đã gỡ được rất nhiều nước mắt.

Hai vợ chồng gần gũi đều đặn, không dùng biện pháp tránh thai nào, mà sau trọn một năm vẫn chưa có tin vui. Lúc ấy y khoa mới gọi là hiếm muộn và bắt đầu đi tìm nguyên nhân.

Một năm. Bạn đọc không nhầm đâu.

Trong những năm khám, tôi gặp không ít bạn mới thử ba, bốn tháng đã ngồi trước mặt tôi, mặt tái đi, hỏi nhỏ: “Bác ơi, em có bị gì không?”. Tôi thường nắm lấy tay họ. “Chưa sao đâu”, tôi nói. “Em chưa muộn, chưa hỏng gì hết.”

Vì sao phải đợi lâu vậy? Bạn cứ hình dung chuyện đậu thai như một cuộc hẹn đúng giờ đến từng phút. Mỗi tháng, cơ thể người vợ thường chỉ rụng một trứng. Quả trứng ấy chỉ chờ được khoảng một, hai ngày rồi thôi. Tinh trùng phải có mặt vừa kịp khung giờ ngắn ngủi đó. Trứng thụ tinh rồi còn phải tìm về làm tổ yên ổn trong lòng tử cung. Bao nhiêu mắt xích, phải khớp nhau, chỉ trong vài ngày của mỗi tháng.

Nên ngay cả khi cả hai hoàn toàn khỏe mạnh, đậu thai trong một tháng cũng đã là chuyện may. Phần lớn các cặp khỏe mạnh cần vài tháng, có khi gần trọn năm, mới thấy hai vạch. Đó là điều bình thường. Không phải dấu hiệu xấu.

Vài tháng đầu chưa thấy gì, bạn đừng vội quay sang tự trách mình. Cơ thể bạn không hỏng. Nó chỉ đang đợi đúng nhịp của riêng nó thôi.

Vì sao mỗi cơ thể một khác – và vì sao đừng so sánh mình với ai

Có một câu tôi nhắc đi nhắc lại với bệnh nhân của mình, gần như mỗi tuần: bạn đừng lấy hành trình của người khác ra để đo cơ thể mình.

Bạn để ý mà xem. Có người vừa cưới xong, chưa kịp tính toán gì đã báo tin vui. Lại có người khỏe mạnh, ăn uống điều độ, đi khám cái gì cũng “đẹp”, vậy mà cứ phải chờ. Cả hai đều bình thường cả. Khả năng có thai vốn không ai giống ai, và nó phụ thuộc vào rất nhiều thứ xảy ra cùng một lúc. Chứ không phải vào chuyện bạn đã “cố gắng đủ” hay chưa.

Tôi hiểu cái cảm giác ngồi trong một bữa giỗ, một đám cưới, nghe người ta hỏi “bao giờ cho ăn kẹo”, rồi về nhà đứng trước gương mà tự trách mình. Tôi gặp ánh mắt ấy nhiều lắm. Nên tôi xin nói thật lòng, sau 16 năm khám: hiếm muộn rất hiếm khi là lỗi của riêng người vợ.

Đây là điều nhiều người vẫn chưa quen nghe. Để có một em bé, cần cả hai phía cùng ổn. Trứng của vợ, và tinh trùng của chồng. Phần từ người chồng góp vào ngang ngửa người vợ, không hề ít hơn. Vậy mà bao năm nay, gánh nặng và những lời trách cứ cứ dồn hết về phía người phụ nữ. Tôi thấy điều đó vừa bất công, vừa sai về mặt y học.

Cho nên, lần tới khi có ai buột miệng so sánh, hay khi chính bạn định ngồi tự dằn vặt, xin nhớ giùm tôi: cơ thể mỗi người là một câu chuyện riêng. Việc của bạn không phải là giống ai cả. Việc của bạn, và của cả hai vợ chồng, là cùng nhau hiểu cho được câu chuyện của chính mình. Vậy khi nào thì nên nhờ đến bác sĩ để hiểu câu chuyện ấy rõ hơn?

Khi nào nên đi khám hiếm muộn – và vài việc bạn chủ động làm được ngay

Tôi đoán câu hỏi đang nặng nhất trong lòng bạn lúc này là: “Bao giờ thì em nên đi khám hả bác sĩ?”

Để tôi nói thật gọn, dễ nhớ. Hai vợ chồng dưới 35 tuổi, gần gũi đều đặn, không dùng biện pháp tránh thai nào, mà qua 12 tháng vẫn chưa có tin vui – đó là lúc nên gặp bác sĩ. Nếu người vợ đã 35 tuổi trở lên, mốc ấy rút còn 6 tháng. Vì sao ngắn hơn? Vì tuổi tác ảnh hưởng đến chất lượng trứng, và với những trường hợp như vậy, mỗi tháng chờ thêm đều đáng tiếc.

Có những dấu hiệu tôi mong bạn đi sớm hơn, đừng đợi cho đủ mốc:

– Kinh nguyệt thất thường, chu kỳ quá thưa hoặc quá dày. – Đau bụng kinh dữ dội đến mức phải nghỉ làm. – Từng mang thai ngoài tử cung, hoặc từng mổ ở vùng bụng – chậu. – Bên chồng đã biết có vấn đề về tinh trùng.

Những lúc ấy, đi sớm không phải là lo xa, mà là khôn ngoan.

Và bạn hãy nghe tôi điều này thật kỹ: đi khám hiếm muộn không phải là thừa nhận mình thất bại. Hoàn toàn ngược lại. Đó là một người phụ nữ, một cặp vợ chồng đủ bản lĩnh để chủ động đi tìm câu trả lời, thay vì ôm nỗi lo một mình trong im lặng.

Suốt 16 năm khám, tôi luôn ấm lòng khi thấy hai vợ chồng dắt tay nhau bước vào phòng. Vì hiếm muộn là chuyện của cả hai, nên đi khám cũng phải có cả hai. Đừng để một mình người vợ gánh hết, bạn nhé.

Còn đây là việc bạn làm được ngay tối nay cho nhẹ lòng: lấy một cuốn sổ nhỏ, ghi lại ngày đầu kỳ kinh gần nhất và độ dài chu kỳ mấy tháng qua. Chỉ vậy thôi. Khi bạn đi khám, mảnh giấy nhỏ ấy giúp tôi hiểu cơ thể bạn nhanh hơn rất nhiều.

Xin nhắc bạn, bài viết này để bạn hiểu hơn và bớt hoang mang, chứ không thay được buổi thăm khám trực tiếp. Mỗi cơ thể một khác. Chỉ khi gặp mặt, hỏi kỹ, làm xét nghiệm, tôi mới trả lời thật chính xác cho riêng bạn được.

Vài câu hỏi tôi hay được nghe nhất

Vợ chồng em mới thử 6 tháng chưa có, có phải hiếm muộn không? Nếu bạn dưới 35 tuổi, chưa đâu. Y khoa thường đợi đủ 12 tháng gần gũi đều đặn mà chưa có thai mới gọi là hiếm muộn. Sáu tháng vẫn còn nằm trong khoảng bình thường. Bạn cứ giữ sức khỏe và tinh thần thoải mái đã.

Hiếm muộn là do vợ hay do chồng? Cả hai phía đều có thể, và tỉ lệ khá ngang nhau. Đây chính là lý do tôi luôn mong cả hai vợ chồng cùng đi khám, chứ không riêng người vợ. Đổ lỗi cho một người vừa không công bằng, vừa làm chậm việc tìm ra nguyên nhân thật.

Em nên đi khám hiếm muộn ở mốc nào? Dưới 35 tuổi: sau 12 tháng mong con chưa được. Từ 35 tuổi trở lên: rút còn 6 tháng. Nếu kinh nguyệt bất thường, đau bụng kinh dữ dội, hay có tiền sử bệnh phụ khoa thì nên đi sớm hơn, đừng chờ đủ mốc.

Lời cuối, gửi riêng bạn

Tôi biết hành trình mong con có những đêm rất dài. Có những lúc bạn thấy mình lạc lõng giữa bao nhiêu lời khuyên, bao nhiêu quảng cáo hứa hẹn đủ điều. Nên tôi chỉ mong bạn giữ lấy vài điều đơn giản này: chưa có con hiếm khi là lỗi của riêng ai, chuyện này thường gặp hơn bạn tưởng, và bạn vẫn còn thời gian để hiểu cơ thể mình rồi bước đi cho đúng.

Hiểu cơ thể mình sớm một chút, chủ động một chút. Với tôi, đó luôn là món quà dịu dàng nhất bạn có thể tự tặng mình. Phòng hơn chữa, lúc nào cũng vậy.

Nếu những dòng này chạm được vào bạn, tôi có một tài liệu nhỏ tôi viết bằng cả lòng mình, tên là “Không phải lỗi của bạn”. Bạn tải về đọc miễn phí nhé, như một người bạn đồng hành những khi bạn cần. Bạn cũng có thể theo dõi tôi để cùng nhau hiểu thêm về cơ thể qua từng mùa nội tiết. Và nếu một ngày tin vui gõ cửa, tôi sẽ rất vui được đi cùng bạn trong chương trình “Thai Kỳ Chủ Động”, để hành trình ấy thật an lòng.

Bạn không hề cô đơn đâu. Tôi tin vậy, và tôi luôn ở đây.


BS Mai Phương – Bác sĩ Sản phụ khoa, hơn 16 năm đồng hành cùng phụ nữ (công tác tại Bệnh viện Hùng Vương từ năm 2009). Thạc sĩ Sản phụ khoa (Đại học Y Dược TP.HCM), Chuyên khoa II Sản phụ khoa; chuyên sâu sàn chậu và có chứng chỉ kỹ thuật bơm tinh trùng vào buồng tử cung (IUI). Sứ mệnh của tôi: đồng hành để phụ nữ chủ động đi qua mọi mùa nội tiết.

Đọc thêm: Điều trị hiếm muộn nên bắt đầu từ đâu?

Hiếm muộn và hôn nhân: cùng nhau vượt qua, không đổ lỗi cho ai

Hiếm muộn và hôn nhân: cùng nhau vượt qua, không đổ lỗi cho ai

Slug đề xuất: hiem-muon-va-hon-nhan-cung-nhau-vuot-qua


“Bác ơi, có phải tại em không?” — câu hỏi tôi nghe gần như mỗi tuần

Chị ngồi xuống ghế, hai bàn tay đan chặt vào nhau đặt trên đùi. Anh chồng ngồi cạnh, lặng lẽ nhìn xuống sàn. Tôi chưa kịp hỏi gì, chị đã cúi mặt, giọng vỡ ra: “Bác ơi, có phải tại em không?”

Mười sáu năm khám sản phụ khoa, tuần nào tôi cũng nghe câu này. Lần nào lòng tôi cũng nghẹn lại một chút. Vì tôi biết, đằng sau bốn chữ ấy là cả một quãng dài người phụ nữ tự gặm nhấm một mình. Là cái que thử thai một vạch, nhìn xong giấu vội xuống đáy giỏ rác. Là bữa cơm hai bên nội ngoại, câu “bao giờ cho ông bà bế cháu” rơi xuống như một nhát cứa khẽ. Là những đêm nằm quay lưng với chồng, nước mắt chảy ngang sống mũi mà cố nín, sợ anh nghe thấy.

Có một điều tôi muốn nói với bạn, trước cả khi mình bàn đến xét nghiệm hay nguyên nhân. Chưa cần đụng tới tờ kết quả nào, tôi đã chắc được một chuyện. Hiếm muộn không phải bản án viết riêng cho bạn. Không phải lỗi của bạn. Cũng không phải lỗi của chồng bạn. Đây là chuyện của hai người. Và chỉ đi qua được khi hai người chịu nắm tay nhau mà bước.

Nên bây giờ, tôi mong bạn đặt cái gánh “tại em” xuống đã. Thở một hơi. Ngồi xuống đây với tôi. Mình nói chuyện từ từ, không vội.

Những nỗi sợ thầm kín mà phụ nữ hiếm muộn ít dám nói thành lời

Có những điều bạn không nói ra với ai. Không nói với chồng. Không nói với mẹ. Đôi khi giấu luôn cả chính mình, vì nói ra thành lời nghe đau quá.

Trong 16 năm khám, tôi ngồi nghe những nỗi sợ ấy nhiều đến mức gần như đoán được trước khi bạn kịp mở lời. Sợ chồng dần nguội lạnh, rồi một ngày lặng lẽ nghĩ tới một người “dễ có con hơn”. Sợ mỗi lần về quê, mỗi cái Tết, câu hỏi “bao giờ có tin vui” của hai bên nội ngoại cứ xoáy vào lòng như kim châm. Sợ mình kém cỏi, mình thiếu sót, mình là người “có lỗi” trong căn nhà này. Và một nỗi sợ rất lặng, ít ai gọi tên: sợ không kịp, sợ thời gian đang chạy nhanh hơn mình.

Tôi muốn nói thật rõ với bạn. Những nỗi sợ đó rất con người. Rất thường gặp. Gần như người phụ nữ nào ngồi xuống trước tôi vì chuyện mong con cũng mang theo ít nhất một trong số chúng, dù bề ngoài vẫn cười. Bạn không kỳ lạ. Bạn không một mình.

Nhưng vì sao phụ nữ hay giành lấy hết phần lỗi về mình? Một phần vì mình lớn lên trong nếp nghĩ gắn chặt chuyện con cái với “thiên chức” người vợ. Phần nữa, cơ thể phụ nữ mỗi tháng đều lên tiếng rõ ràng qua kỳ kinh, nên khi chưa thấy tin vui, bạn dễ quay vào trong mà tự trách. Tôi hiểu cảm giác ấy. Nhưng tự trách không mang con đến gần hơn. Nó chỉ khiến bạn cô đơn thêm trên một hành trình lẽ ra phải có hai người cùng bước.

Nguyên nhân hiếm muộn: do vợ, do chồng hay cả hai?

Và đây là chỗ tôi muốn gỡ thẳng một hiểu lầm đã đè lên vai phụ nữ quá lâu. Hiếm muộn không phải là “lỗi của vợ”.

Mười sáu năm khám, tôi gặp đủ kiểu. Có cặp đến vì người vợ tắc vòi trứng, rối loạn rụng trứng, hay buồng trứng đa nang (một dạng rối loạn nội tiết khiến trứng khó rụng đều). Có cặp lại nằm ở người chồng: tinh trùng ít, yếu, hoặc bơi không tới đích. Và rất nhiều cặp, trục trặc đến từ cả hai người cộng lại. Cũng có những trường hợp tìm mãi vẫn không ra lý do, y khoa gọi là hiếm muộn chưa rõ nguyên nhân. Nói cho dễ hình dung: một em bé cần cả “hạt giống” tốt và “mảnh đất” tốt. Chỉ một mắt xích lệch nhịp, hành trình đã có thể chậm lại.

Vậy mà bao năm nay, hễ chậm con là ánh mắt cả nhà đổ dồn về phía người vợ trước tiên. Tôi thấy điều đó vừa bất công, vừa sai về y học.

Nên tôi luôn nói với các cặp đôi: hai vợ chồng cùng đi khám nhé. Không phải để nghi ngờ ai. Mà vì đây là cách nhanh nhất, công bằng nhất để biết chuyện gì đang xảy ra. Người chồng làm xét nghiệm tinh dịch đồ (kiểm tra số lượng và chất lượng tinh trùng) rất nhẹ nhàng, nhanh gọn. Người vợ kiểm tra nội tiết, rụng trứng, vòi trứng. Khám cả hai không phải để truy tìm ai có lỗi. Mà để hai bạn cùng nhìn về một hướng, ngay từ vạch xuất phát.

Nói thật, buông đổ lỗi, giữ lại niềm vui — cách hai vợ chồng đi cùng nhau

Khi đã hiểu đây là chuyện của hai người, câu hỏi tiếp theo thường là: vậy hai vợ chồng đi cùng nhau thế nào cho đỡ mệt? Tôi muốn nói thẳng với bạn một điều, bằng tất cả những gì tôi đã chứng kiến trong những năm ngồi ở phòng khám. Hiếm muộn không phải dấu chấm hết cho một cuộc hôn nhân. Tôi từng gặp những cặp vợ chồng bước vào hành trình này với đôi mắt đỏ hoe, mệt mỏi, gần như cạn niềm tin. Rồi đi ra, tay vẫn nắm tay, gắn bó hơn cả ngày cưới. Điều làm nên khác biệt, thật ra, chỉ nằm ở một chọn lựa. Họ đứng cùng phía. Đồng đội, chứ không phải hai người đang âm thầm trách nhau.

Đồng đội thì làm gì?

Trước hết, nói thật. Tôi gặp nhiều cặp quen giấu cảm xúc đi, để “người kia đỡ buồn”. Vợ khóc lặng trong nhà tắm, mở vòi nước cho át tiếng. Chồng ôm nỗi lo một mình, sợ nói ra lại thành gánh nặng. Nhưng im lặng chẳng che chở cho ai. Nó chỉ dựng dần một bức tường giữa hai người, mỗi ngày dày thêm một chút mà mình không hay. Hãy chọn một buổi tối yên tĩnh, ngồi xuống, nói thật bạn đang sợ điều gì. Rồi lắng nghe người kia. Lắng nghe để hiểu, không phải để kịp đáp trả.

Thứ hai, buông đổ lỗi. Cả đổ lỗi cho bạn đời lẫn tự cào xé chính mình lúc nửa đêm. Cơ thể mỗi người mang những điều không ai chọn được khi sinh ra. Trách móc hay dằn vặt không kéo con đến gần thêm một bước nào. Nó chỉ vắt kiệt cả hai.

Thứ ba, và đây là phần hay bị quên nhất: giữ lại niềm vui. Hành trình mong con dễ nuốt chửng mọi thứ, đến mức hai vợ chồng chỉ còn nói với nhau về chu kỳ, xét nghiệm, lịch hẹn. Đừng để hiếm muộn trở thành toàn bộ cuộc hôn nhân của bạn. Giữ lấy một buổi cà phê, hẹn nhau: tối nay không nhắc gì chuyện con cái. Đi dạo. Cười với nhau. Bạn vẫn là một đôi vợ chồng, trước khi là “một ca đang điều trị”.

Những điều này không tự đến đâu. Bạn phải chọn nó, mỗi ngày. Nhưng tin tôi, chúng đáng giá lắm.

Khi nào hai vợ chồng nên đi khám hiếm muộn?

Có một câu tôi luôn nói với các cặp vợ chồng ngồi trước mặt mình: đi khám sớm không phải là thừa nhận mình “có vấn đề”. Đó là cách hai người đang chủ động bảo vệ giấc mơ làm cha mẹ của nhau.

Vậy bao lâu thì nên đi? Trong 16 năm khám, tôi thường tư vấn thế này. Nếu hai bạn gần gũi đều đặn, không dùng biện pháp tránh thai nào, mà sau khoảng một năm vẫn chưa có tin vui, thì đừng chần chừ thêm nữa. Riêng với phụ nữ từ 35 tuổi trở lên, tôi xin bạn đừng chờ đủ năm. Chỉ sáu tháng thôi là nên đi. Bởi trứng của chúng ta không trẻ lại theo ý muốn, và mỗi tháng trôi qua đều quý.

Có những dấu hiệu cần đi sớm hơn nữa, đừng đợi: kinh nguyệt lúc có lúc không, đau bụng kinh đến mức phải nghỉ làm, từng mổ vùng bụng – chậu, hay có tiền sử bệnh phụ khoa.

Và tôi xin nói thẳng một điều mà tôi tiếc nhất khi gặp muộn: hãy đi khám cả hai ngay từ đầu. Đừng để một mình người vợ gánh hết các xét nghiệm rồi mới tính đến chồng. Hiếm muộn chưa bao giờ là chuyện của riêng ai.

Bạn cũng đừng vội tin lời hứa “đảm bảo có thai” hay thuốc nam chữa dứt hiếm muộn. Cơ thể mỗi người một khác, không có phép màu chung cho tất cả.

Những dòng này chỉ là thông tin tham khảo, không thay cho buổi thăm khám trực tiếp với bác sĩ của bạn.

Hành trình này có thể dài, nhưng bạn không cần đi một mình

Tôi muốn quay lại với đôi vợ chồng ngồi trước tôi ở đầu bài. Người vợ cúi mặt, mấy ngón tay siết chặt tà áo. Người chồng không nói gì, nhưng bàn tay anh vẫn đặt yên trên vai vợ. Tôi đã nói với họ một câu rất thật, và bây giờ tôi muốn nói lại với bạn, người vừa đọc tới những dòng này.

Đây không phải lỗi của bạn.

Không phải vì bạn ăn ở chưa tốt. Không phải vì bạn “kém cỏi”. Cũng không phải vì bạn chưa cố gắng đủ. Cơ thể con người phức tạp hơn mọi lời trách móc rất nhiều. Mười sáu năm trong nghề, tôi gặp nhiều cặp đôi đi một quãng đường dài, có lúc rã rời, có lúc gần như buông tay nhau. Nhưng những người chịu nắm tay nhau, chịu lắng nghe nhau, gần như luôn là những người tôi thấy nhẹ nhõm hơn khi bước ra.

Đường mong con đôi khi không ngắn. Nhưng bạn không phải đi một mình, và bạn cũng đừng tự đi một mình.

Nếu hôm nay bạn cần một điểm tựa nhỏ để bắt đầu, tôi mời bạn tải tài liệu miễn phí tôi viết cho chính những người như bạn: “Không phải lỗi của bạn”. Rồi mình đi tiếp, từng bước, không vội, không ai phán xét ai.

Tôi ở đây. Bạn không cô đơn đâu.

Câu hỏi thường gặp về hiếm muộn

Vợ chồng thử bao lâu chưa có thai thì gọi là hiếm muộn? Thông thường, nếu hai vợ chồng gần gũi đều đặn, không dùng biện pháp tránh thai mà sau khoảng một năm vẫn chưa có thai thì nên đi khám. Với phụ nữ từ 35 tuổi, mốc này rút xuống còn khoảng sáu tháng.

Hiếm muộn có phải lúc nào cũng do người vợ không? Không. Nguyên nhân có thể đến từ người vợ, từ người chồng, từ cả hai, hoặc đôi khi không tìm ra lý do rõ ràng. Vì vậy cả hai vợ chồng nên cùng đi khám.

Chồng có cần đi khám không hay chỉ vợ đi là đủ? Cả hai nên cùng đi ngay từ đầu. Xét nghiệm tinh dịch đồ cho người chồng nhẹ nhàng và nhanh gọn, giúp tiết kiệm thời gian và tránh để một mình người vợ gánh hết các kiểm tra.

Thuốc nam hay các bài thuốc gia truyền có chữa dứt hiếm muộn không? Bạn nên thận trọng với mọi lời hứa “đảm bảo có thai”. Cơ thể mỗi người một khác, không có phương pháp chung cho tất cả. Hãy đi khám để được tư vấn đúng với tình trạng của mình.


Về tác giả

BS Mai Phương là bác sĩ chuyên khoa Sản phụ khoa với hơn 16 năm kinh nghiệm, công tác tại Bệnh viện Hùng Vương từ năm 2009. Bác sĩ là Thạc sĩ Sản phụ khoa (Đại học Y Dược TP.HCM, 2014), Chuyên khoa II Sản phụ khoa (2025), có chứng chỉ chuyên sâu về sàn chậu (Bệnh viện Từ Dũ, 2017; đào tạo tại Quảng Tây, 2024) và chứng chỉ kỹ thuật bơm tinh trùng vào buồng tử cung IUI (Hosrem, 2015).

Với sứ mệnh “Đồng hành cùng phụ nữ chủ động qua mọi mùa nội tiết”, BS Mai Phương luôn tâm niệm “phòng bệnh hơn chữa bệnh, chủ động hiểu cơ thể mình”. Ngoài chuyên môn, bác sĩ còn là người tự xây và vận hành phòng khám, đồng thời là một người chạy bộ bền bỉ với hai giải full marathon 42km và ba giải bán marathon đã hoàn thành — một minh chứng cho niềm tin rằng phụ nữ hoàn toàn có thể làm chủ sức khỏe và cuộc sống của mình.

Nội dung mang tính tham khảo, không thay thế cho việc thăm khám trực tiếp.

Đọc thêm: Hiếm muộn phổ biến hơn bạn nghĩ: bạn không hề đơn độc